vendredi 2 février 2018

Nhung bong hong thap thoang





Nhng bóng hồng thấp thoáng



Ba tui tách gia đình theo bóng sắc mới khi tui còn bé tẻo teo .
Mẹ tui đầu tắt , mặt tối , tần tảo nuôi Bà Mẹ chồng và hai chị – em tui .
Rồi Nội tui mất và vì nhà nghèo quá nên hết bậc tiểu học Chị tui phải nghĩ học để đi giúp việc cho gia đình một người Cô ở Sài Gòn .

Do thiếu tình thương nên tui  biết yêu rất sớm  . Chắc có người sẽ nghĩ  tui là " con nít  quỷ ". 
Hổng phải vậy đâu , theo " tâm – sinh lý học " thì  khi thiếu điều gì , người ta thường mong  có được điều đó  . Vì thiếu tình thương nên tui luôn khát khao điều này .
Ngoài ra, theo "luật  Âm  - Dương  tương ứng" , tui là trai nên  phái đẹp luôn là thỏi nam châm hút tui .  Nguyên Sa lãng mạn nên thơ tràn trề lai láng :

Trời hôm nay nhiều mưa hay ráo nắng
Tôi nhớ nàng chỉ mới mười ba

 Người ta nói  « nữ thập tam , nam thập lục «  tui thì đã biết yêu từ thủa 13 , nhưng chỉ yêu vụng dại một cô bé cùng trạc tuổi  . 
Cô bé xinh xinh và có đôi mắt  hạt nhãn  đen nhánh  . Nhà chúng tôi cách nhau vài trăm mét và  ngăn bởi 1 con sông  . Thỉnh thoảng rảnh  và nhớ cô  , tui cởi trần lội tuốt qua sông đến nhà ngắm cô   ,  khi thì đang giặt giũ dưới sông ,  khi đang rửa chén bên sàn nước  .
Có lẻ cô bé cũng ngạc nhiên khi thỉnh thoảng thấy một thằng nhóc đen thui , xương sườn 24 cái khoe đủ  , ngó mình lom lom . May là Cô đã không suỵt chó đuổi  tui  .

Sau một thời gian hổng thấy có dấu hiệu nào khích lệ , tui thôi nhớ cô bé và thích 1 bóng hồng khác . Cô này thì học chung lớp Tiếp Liên với tui ,  không xinh bằng cô bé trước , cũng không có cặp mắt  tròn xoe  nhưng dường như đang  dậy thì vì thấy đã có núi đồi lúp súp .
Muốn cô bé cũng khoái mình nên tui đã nhờ đến  " nước hoa ái tình "  (xem bài  Trò chơi tuổi trẻ )

Thất bại là mẹ đẻ của thất bại , rút kinh nghiệm , tui biết thân nên 5 – 6 năm sau không dám yêu nữa .



Từ năm 1957 , học ở trường Nguyễn Đình Chiểu – Mỹ Tho , tui  chúi mũi vào việc học  , chẳng hề tơ tưởng đến ai , kể cả mấy bóng hồng cùng ở trọ ( Trong nhà trọ  có Cô cùng quê  từng học chung lớp Tiếp Liên với tui , Cô âm thầm yêu tui , nhưng tui đâu có biết , mải đến ngày tui rời Mỹ Tho lên Sài Gòn Cô mới thố lộ ) . 

 Chỉ thỉnh thoảng trước giờ cổng trường tui mở , tui la cà trước trường nữ Lê Ngọc Hân  cùng trên đại lộ Hùng Vương rợp bóng me và cách trường tui vài mươi mét , để ngắm những chiếc áo dài thướt tha  . Tui không chấm ai hết mà chỉ để ngắm áo dài mà tui ngưỡng mộ . Theo tui , chiếc áo dài là y phục đẹp nhất mà chỉ có phụ nữ VN mặc mới thể hiện được trọn vẻ thướt tha , đài các , cao sang  ... .

Thực ra không phải  tui hổng biết rung động , nhưng vì  đã qua 2 lần thất bại cộng thêm hoàn cảnh  gia đình  nghèo nên tui phải khoá con tim để lo học  và việc học của tui cũng khá vất vả . Mẹ tui phải thật cố gắng lo cho tôi tiền cơm trọ . Chị tui phụ giúp cho chút tiền quà cáp , nhưng chỉ vài năm Chị lập gia đình và "cúp  viện trợ" . Mẹ tui đã quá vất vả nên tui đâu dám vòi vĩnh thêm .

Từ thứ hai đến chiều thứ sáu tui dốc sức học , cuối tuần thì về quê  phụ Mẹ làm bánh , trồng trọt , nuôi cá , nuôi gà , nếu rảnh  thì đi câu kiếm chút tiền  để đổi món điểm tâm , thay vì mận , cốc , ổi hái ở quê thì ăn  khoai , xôi hoặc sang hơn thì bánh mì xịt tàu vị yểu  con mèo .
Nhà trọ 10 giờ tối  tắt đèn điện , tui phải đốt đèn dầu học thêm . Thiếu sách vở tui phải đi mượn  của Bạn , khi được khi không . 

Có lần đi trả sách cho Bạn , khi trở về bị mưa ướt loi ngoi mà tui chỉ nhứt y , nhứt quởn , đang lo  về bộ đồ ướt làm sao đi học thì một thằng Bạn đến chơi . Thấy vậy nó về nhà lấy cho tui cái quần  cũ vải kaki nylon mà tui không bao giờ dám mơ ước. Tui  thật cảm  động và nhớ về lòng tốt của nó suốt đời(xem tình bạn tuyệt vời)

Rồi năm tui học Đệ Nhị , một hôm đang đánh vũ cầu với Ông chủ nhà và vài Chị (cùng trọ) trước sân trường Tàu  Quảng Triệu  thì có hai chị- em cô cùng  xóm  đến  . Cô em trao cho tui 1 lá thư bảo là của chị H gửi  . Tui hồn phi phách tán vì Ông Chủ nhà  cao lớn , đẹp trai theo Tây học , nhưng khó giàn trời mây . Không chỉ học trò mà cả công chức ở trọ nhà Ông , có Bạn gái đến thăm ngồi nói chuyện thật đàng hoàng  Ông cũng đuổi tuốt  . Do đó tui không không dám nhận thư mà yêu cầu cô em đem vào nhà để trong bàn học  . May quá tui đã không bị  đuổi . Sau đó đọc thư của Cô H tõ tình với tui  ( chắc do Bạn của Cô cùng trọ đã tả về sự CÙ LẦN của tui) .
Tui trả lời " Bạn thì được , nhưng chưa có công danh sự nghiệp nên chưa nghĩ đến yêu thương " và sau vài lần thư qua lại thấy tui khư khư Cô H ngưng  . Có lẻ do không duyên nợ nên sau đó  tui cũng không vấn vương về việc đã xảy ra .

Từ nhiều năm tui đã khép con tim , nhưng có lẻ do đóm lửa tình chợt thoáng nên tình yêu trong tui lại bộc phát và tui đã tỏ tình với con gái của Bà Chủ nhà tuổi mới 13  .
Hổng phải tui dụ dỗ gái vị thành niên đâu , Ông – Bà ta dạy  là " mua heo chọn nái , cưới gái chọn dòng "  . Ngoại cô thật phúc hậu , Mẹ cô hiền lành , vui vẻ  , tui kỳ vọng là cô bé cũng sẽ có những đức tính tốt của gia đình  .


Tui viết một bức thư tràng giang đại hải , thật xây dựng  , rằng đây là sự ngỏ lời và nếu thấy ở chung không tiện tui sẽ ra đi , khi nào có công danh , sự nghiệp , tui sẽ trở lại xin cưới hỏi Cô bé .

Tổ tiên tui là Ông Hồ Quý Ly tháng 3 năm 1.400 lên làm vua đặt quốc hiệu là Đại Ngu  vì cho rằng thuộc dòng dõi Ngu Thuấn , còn tui  là cháu chắt thì đại ngu thiệt nên bảo Cô bé hỏi ý Mẹ .
Cô bé nghe theo rồi hổng biết Mẹ dặn gì mà từ đó Cô lánh mặt khiến tui khổ vô cùng .

Khi thi tú tài xong , bạn đồng trọ lục tục về quê , tui cũng sắp rời nhà trọ thì Mẹ Cô bé gọi tui đến , nhỏ nhẹ bảo" em nó còn nhỏ lắm , để cho nó học  " . Tui mím môi , lẳng lặng nghe mà nước mắt tuôn thành giòng . Tui nghĩ đây là lời từ chối khéo vì tui nghèo , lại chưa có tương lai .

Tự ái , tui xin Mẹ  cho  lên Sài Gòn học , chuẩn bị đường đi nước bước cho việc vào Đại Học , thực ra là tui muốn chôn vết thương lòng . 
Mẹ Cô bé hiền lành chẳng mắng cho là may , nhưng tự ái của tui lớn hơn núi Thái Sơn nên đâu có hiểu . 
Sau này vào Hải Quân , những khi đi công tác ghé Mỹ Tho và hơn 1 năm phục vụ ở Căn Cứ Hải Quân Mỹ Tho tui vẫn thường ghé thăm Mẹ Cô bé  để cám ơn những " bát cơm Phiếu Mẫu " nhưng  tuyệt đối không bao giờ nhắc lại chuyện cũ .

Rời Mỹ Tho lên Sài Gòn tui ở trọ nhà người Cô ở Quận 5 . Chồng Cô tui là người Tàu , lúc đầu nghèo , nhưng sau nhờ chế cao , đan , huờn , tán trở nên giàu và là 1 trong Ngũ Bang Trưởng của cộng đồng  người Tàu .
Chị họ tui nhỏ hơn tui vài tuổi , có cô bạn cùng  học  , cách nhà khoảng 15 – 20 mét  , sản xuất dương giấy hiệu Thái Bình Dương. Cô Tàu tên Phối cũng có nét hao hao minh tinh Trịnh Phối Phối  , thỉnh thoảng sang chơi với Chị họ tui .  Có lần tui thả dê " nị hủ len – ngộ ái nị  - nị ái ngại – ngộ ôm đại "  . Cô bé không biết tiếng Việt nhưng nghe tui khen đẹp cũng chớp chớp đôi mắt  .
 
Con tim tui còn rướm máu nên  ngoài việc phụ làm thuốc , tui  chúi mũi lo học và chỉ  đùa thôi chứ biết rất rõ về người Tàu . Đàn ông Tàu thì lấy người bản xứ Việt , Miên , Lào , Thái ... gì cũng được nhưng do tự đại phụ nữ Tàu thì không bao giờ gả cho người bản xứ  .

Năm sau , Mẹ tui mua căn nhà trong  hẻm của 1 xóm lao động  ở Phú Nhuận cho Chị – Em tui ở .
Anh rể tui trước kia là Thầy Giáo , bị động viên học khoá Hạ Sĩ Quan  rồi làm việc ở Bộ Tổng Tham Mưu -Tổng Cục Quân Huấn , văn phòng Tướng Phan Trọng Chinh . Vài tháng sau Anh được giải ngủ trở về quê dạy học và tui lại sống mình ên .

Ngày tui ra SGN học Toán – Lý – Hoá ở trường Khoa Học . Chiều tui học võ Thiếu Lâm trong nhà mồ của nghĩa địa . Rảnh rổi tui chăm sóc  gà , thỏ  nuôi lấy tiền để tự túc . Nói vậy chớ thỉnh thoảng Mẹ tui dưới quê lên thăm cũng tiếp tế gạo , cá khô , trái cây ... và Cô tui đến thăm cũng có cho thịt thà .

Tui ăn uống đơn giản , món ruột là dưa mắm , tương hấp , chả cá , bò kho ...nhưng vẫn mạnh cùi cụi. 
Nhà tui có đàn , sách , báo , bếp núc ...  khi đi học thì tui máng cái chìa khoá trước cửa , ai muốn vào nhà xem sách báo , đàn địch ... gì cũng được nhưng tuyệt đối không được tham  .

Nhà tui chỉ cách nghĩa địa 1 bức tường cao khoảng 2 mét , tui đào 1 cái lỗ vuông vức khoảng 5 tấc và chắn bởi tấm lưới kẻm . Khi rảnh tui tháo tấm chắn để gà , thỏ túa qua nghĩa địa . Thỏ thì ăn cỏ , gà thì ăn côn trùng . 
Nghĩa địa rất lớn ,có  nhiều hoa , kiểng nên có rất nhiều kỳ nhông , cắc ké  , tui thường bắt  cho gà ăn , cộng với phương cách dùng dược thảo ngừa dịch gà ... nên tui nuôi gà , thỏ rất thành công , lối xóm ai cũng thích đến ngắm .

Tui rất yêu đời , vui tính , luôn giúp hàng xóm ... nên nhiều Bà có con , cháu ,   ngắm nghé muốn bắt tui về " rửa chén " , còn tui  tuy học dở nhưng nuôi  mộng có bằng tiến sĩ nên tỉnh queo  .

Tui có thói quen là đi học về thì luôn ra giếng xách nước vào tắm , một hôm  về còn cách nhà 2 -3 căn thì thấy một Cô gái lạ đang ngồi trên cái  xích đu với đứa bé  . Sau mới biết là Cô đến giữ hộ cháu cho Chị Dâu đi sanh . Khi thấy Cô bé thì  tui không chổng mông như thường lệ mà đứng trên thành giếng để kéo nước , mặt thì quay về hường cô bé để ngó  . Võ Thiếu Lâm thì đâu có dạy , nhưng chiêu thức dê bằng mắt này  do tui sáng chế .

Lúc đầu Cô bé  không để ý nhưng ngày này qua ngày kia chắc  nhờ giác quan thứ sáu Cô biết được và  đá lông nheo lại , thỉnh thoảng còn ôm cháu hôn gởi .
Rồi hàng xóm ngó thấy , xúm nhau cáp đôi nhất là người Mợ của Cô bé ở khít cạnh nhà tui .
Khoảng tháng sau , khi đã cứng cáp , Chị Dâu Cô bé sang gợi ý tui   đi hỏi cô bé . Sau đó thích học thì cứ tiếp tục , còn nếu muốn đi làm thì Chồng y giữ chức vụ quan trọng trong Air VN sẽ đem tui vào làm .Tui ham học nên lửng lơ con cá vàng  . Vài tháng sau có Ông  Trung Uý Quân Nhu hỏi cưới Cô bé , Chị Dâu Cô lại sang thăm dò ý tui . Tui trả lời rằng " con gái trưởng thành , nếu có nơi nào tốt cưới hỏi thì nên nhận " . Chắc có lẻ tự ái nên Cô bé lên xe hoa .

**
Một hôm đi học về tui thấy trên bàn học có 1 bức thư  . Mở ra thì là thư tỏ tình với 1 lọn tóc nhỏ và 1 đoá hoa  tím  (giống hoa sim)  của Cô hàng xóm  .

Cô bé nhà khít vách tui , mới 13 tuổi . Nhà thật nghèo , nóc dột , cột xiêu , người cha đã là Trung Sĩ  khi Ông Lê Văn Tỵ là Thiếu Uý. Khi Pháp rút khỏi VN , Ông theo đoàn quân viễn chinh Pháp . 
Thời gian sau bị sa thải khỏi quân đội Pháp . Về nước thì bạn quân ngủ khi trước nay đã là Sĩ Quan cấp Tá , thương tình can thiệp giúp cho làm tuỳ phái ở Nha Ngân Quỷ NHQG  , tánh Ông lại ham vui  nên đồng lương nho nhỏ đều nướng  sạch vào những buổi nhậu với bạn bè .

Bà Vợ thì bương chải để nuôi đàn con 7 đứa  ,  đầu tắt mặt tối chẳng có thời giờ dạy dổ , nên con cái nheo nhóc , gây gổ , gấu ó  , nhà chẳng mấy khi có  được sự vui vẻ .

Dẩu biết " đèn nhà ai nấy rạng " , nhưng là hàng xóm khít vách tui thật bất nhẩn nên xía mũi vào  , xin giúp  chấn chỉnh gia đình .
Được chấp thuận , một mặt tui dạy cho người con cả đang học đệ tứ  , một mặt lập 1 thời dụng biểu phân công việc cho mọi người  dưới sự kiểm soát của người anh cả  .
Rồi gia đình đi  vào nề nếp và ngày càng khá hơn  , hạnh phúc  dần trở lại .

Riêng về bức thư tỏ tình của Cô bé , tui đã trả lời  là :

Nếu khách má hồng muốn được yêu
Thì trong tâm trí hảy xoay chiều
Hướng về phụng sự cho cha – mẹ
Sẽ gặp tình ta ở bến yêu

Tui đã thuổng 4 câu thơ của Ông Huỳnh Phú Sổ  ( chỉ sửa chữ nhân loại thành chữ cha – mẹ ) , mục đích chỉ nhằm cảm hoá cô bé  và từ là Cô bé chỉ thích ẳm em đi chơi trở nên siêng năng việc nhà hơn .

**
                     


Năm 1966 , tui thi vào Khoá 17 Sĩ Quan Hải Quân / Nha Trang  .Trước đó một năm tui cũng có thi vào Quốc Gia Hành Chánh nhưng không học và 1 người quen giữ chức vụ lớn ở Cục Quân Y muốn giúp tui học Bác Sĩ Quân Y . Tuy không tốn kém và Y – Dược là ngành tui thích nhất , nhưng vì không thích piston nên tui đã từ chối  .

Sở dỉ tui chọn Hải Quân vì mê những tấm bích chương in hình chiến hạm với cây kiếm và chiếc mũ SQHQ cộng với câu " một ngành học uyên bác , một nếp sống hải hồ , hào hùng " .
Tui thích đi đó đây , nên bỏ mộng làm tiến sĩ giấy lủi đầu vào .

Sau này suy gẩm  có lẻ  là phần số an bày để khi " luyện chưởng " ở Miền Bắc về túi không có 1 xu nhưng nhờ là lính biển mà tui vượt biển sang được xứ người khoẻ re .

25 tháng ở quân trường , tháng huấn nhục là khủng khiếp nhất , mới 3 hôm đã có 1 khoá sinh chết và 1 người khác bị gảy cặp chân   ... . Sau đó , chúng tôi thành SQ tàu ngầm (  cầu vai đen chưa có gì ) rồi được gắn alfa , Sinh Viên Chuẩn Uý và ra trường với cấp bậc Thiếu Uý.

Ngoài việc học văn , học võ , đi biển thực tập , cuối tuần nếu không thuộc phân đội trực chúng tôi được đi dạo phố  ( HQ gọi là đi bờ ) và thỉnh thoảng chúng tôi tổ chức dạ vũ hoặc đi pique – niques ở Hòn Tre .

Mỗi lần dạ vũ hay pique – niques thì có hàng trăm Cô Nữ Sinh Nha Trang tham dự  . SVSQ của 2 Khoá chưa đến 250 người , nhưng nhiều khi  hơn 300 cô dự  và dỉ nhiên là có vô số người đẹp  .

Tui phụ trách việc ăn uống cho Tiểu Đoàn SVSQ  , cũng tham dự lễ lạc mà chẳng để ý Cô nào  ,  nhưng có lần đi dạo Hòn Chồng với 1 thằng Bạn trước cũng cùng học trường NĐC- MT . Tui đang ngồi ngắm cá biển  bơi lội thì thằng Bạn làm quen được 2 Cô . Nó dẩn đến giới thiệu cho tui 1 cô .  Buồn cười là nó cao 1,80m  lại chọn cô chỉ cao hơn 1,50m , và giao cho tui Cô cao hơn .

Người đẹp tên  N.T.T.D , là Cô Giáo ở Ninh Hoà  , vóc dáng mảnh mai , ăn nói thật dịu dàng ... và tui có cảm tình ngay  . Sau đó chúng tôi còn gặp nhau vài lần và liên lạc thư từ cho đến năm 1969 .
Tui thật quý mến phẩm hạnh  đoan trang của Cô Giáo T.D , nhưng tiếc thay chắc không duyên nợ nên chúng tôi  đã không thành bạn đời .

Trước đêm Noel 1967 , được đi phố 3 đứa chúng tôi định xem phim cao bồi OK Corral với cặp tài tử Burt Lancaster – Kirk Douglas . Đang đi trên đại lộ Độc Lập  , tui phát hiện bên kia đường có một cô thỉnh thoảng ngó chúng tôi , cười chúm chím và đá lông nheo    . Tui báo cho 2 thằng bạn biết  .  Rồi khi đến rạp Tân Tân  (giống rạp Văn Hoa - Đa Kao và rạp Định Tường ở Mỹ Tho) sắp mua vé thì bên kia đường cô bé đi vào nhà sách Văn Lang  . 
Tui bảo với mấy thằng bạn là cô bé làm bộ chớ sẽ quay ra ngay . 2 thằng bạn bàn nếu đúng như tui  nói sẽ không coi xi nê mà theo tán cô bé . Quả như tui đoán vài giây sau cô bé trở ra liếc chúng tôi rồi quay đi . 
Hai bạn tui bèn băng qua đường đi theo . Tui tàng tàng nhưng rồi cũng nhập bọn và hỏi cô đi đâu cho chúng tôi được tháp tùng  . Cô bé đồng ý và cho cùng đến nhà mấy  bạn của cô .

Trên đường đi ,1 thằng bạn gặp bạn gái nên  tách khỏi nhóm và khi đến nhà bạn cô bé thì thằng bạn còn lại có cô bạn nhà gần đó cũng tách ra bỏ tui một mình với 5 – 6 cô . 
Hổng biết cọp khi gặp bầy chồn thì thế nào , nhưng tui đối diện với băng toàn mấy cô thuộc  đợt sóng mới thì không  thoải mái chút nào . Tui nhờ cô bé sang nói với thằng bạn tui  đi về  .
Tuy không hiểu ất giáp gì nhưng bạn tui cũng từ giả bạn gái để theo tui  .
Cô bé xin theo và chúng tôi đi ăn kem .Trong khi tui và thằng bạn mỗi đứa 1 ly kem 3 màu thì  phần cô là 1 ly cối cà phê không đường  . tui  thầm nghĩ cô chắc thuộc " dân chơi cầu 3 cẳng " .

Sau đó chúng tôi dạo bải biển . Bải biển Nha Trang cát trắng mịn , giờ này người ta bận chuẩn bị réveillon , họp bạn , dạo phố ... nên vắng người . Thằng bạn tui ra sức tán , nhưng không kết quả , còn cô bé chắc thích vẽ cù lần biển của tui nên thỉnh thoảng lén hôn tui .
Thường thì chúng tôi được đi phố phải về quân trường điểm danh lúc 22 giờ , nhưng  đặc biệt Noel nên hôm đó chúng tôi được hưởng thêm 1 giờ .

Thằng bạn chắc chán nên đòi về . Khi đến bến xe nó vừa lên xe thì cô bé rủ tui ở lại . Nổi hứng tui đồng ý và định ngày mai lên thú tội với Ông Đại Uý Đại Đội Trưởng , Ông thông cảm chắc sẽ không phạt .

Cô bé đề nghị trở xuống bải biển , đến nơi khi tui đang lui cui  trải khăn lót bàn toạ - vì chúng tôi mặc đồ trắng – thì cô bé ngả vào lòng tui , dù không được ai dạy nhưng bản năng của giống đực tui cũng biết bốc hốt lung tung . Cha – Mẹ ơi , lần đầu được sờ mó cơ thể của người khác phái , người tui lâng lâng như bay bổng  . rạo rực vô cùng , nhưng nghĩ mình vừa mới quen người ta , có yêu thương gì đâu nên tui tự thắng và đưa cô bé trở về nhà  . Cô bé quê Quy Nhơn , nhưng đang ở nhà người Dì có tiệm thuốc tây ở đường Trần Quý Cáp sau rạp Tân Tân .

Cô bé không hài lòng , ôm cổ tui hôn miết mà không chịu vào nhà , tui phải hứa tết dương lịch sẽ ra dẩn đi chơi chừng đó cô mới chịu từ giả .

Sau đó , mỗi hôm cô  nhờ SVSQ kiểm thực chuyển cho tui 1 lá thư . Cô tên N.N.N , 18 tuổi  , vóc dáng khá xinh , nói năng thật bạo dạn  . Tui thì thích phụ nữ đoan trang , dịu hiền , nên sau mấy lần đi xi nê , đi dạo , tui góp ý với  cô về cách ăn mặc và cách nói năng . 
Từ đó Cô mặc áo dài không mặc quần jean và áo montagut nữa nhưng nói năng kiểu đợt sóng mới thì không đổi được .
" Giang sơn dễ đổi mà tánh người khó thay " , tui để cho cô bé một thời gian để sửa đổi nhưng không kết quả nên tui chấm dứt liên lạc với cô  .


Ra trường ,  tui phục vụ ở Hải Vận Hạm .
Năm 1968 , tàu chúng tôi tăng phái cho Vùng 1 Duyên Hải và thường ủi bải ở Cổ Viện Chàm cạnh trường nữ trung học Sao Mai .
Trên nguyên tắc thì phụ nữ không được  lên tàu HQ , nhưng Ông Hạm Trưởng của tui chịu chơi cho phép nên hàng ngày có nhiều nữ sinh của trường SM xuống viếng tàu .Những đồng nghiệp của tui chọn  những cô đẹp để làm quen . 
Còn tui chẳng chấm ai hết , nhưng có lần một tốp 3- 4 cô học đệ tam , đệ nhị  gì đó xuống viếng tàu , trong đó có cô thật xinh , má lúm đồng tiền , tóc thề chấm vai ... viếng tàu HQ mà cô bảo là "  HQ 12 bến nước , 13 bến tình đường nào dài bằng đường Trần hưng Đạo , lính nào xạo bằng lính Hải Quân ". Tui "nực ", cải chính là " mía sâu có đốt nhà dột có nơi " , rồi dẩn mấy cô thăm tàu  và  kể  về những danh lam tui đã đi qua cùng những chuyện thần thoại về những chòm sao mà HQ xử dụng để định vị trí khi hải hành viễn dương .

Cô bé nghe bùi tai , không công kích HQ nữa và có cảm tình với tui nên dẩn về nhà giới thiệu với Cha- Mẹ . 
Gia đình cô gốc Huế , Ba Cô là Trưởng Ty Thuỷ Lâm Đà Nẳng , Mẹ cô đẹp quý phái , các em cô thật xinh và lễ phép .

Tình cảm của chúng tôi ngày càng thêm đậm đà thì mãn 3 tháng biệt phái , tàu tui phải trở về Sài Gòn . Tui không kịp báo nên hôm sau cô bé xuống tàu kiếm tui thì gặp 1 chiếc tàu khác giống tàu tui nhưng chỉ khác số . Cô bé gặp 1 thằng bạn cùng khoá của tui  , chắc  nó muốn phá tui để tán cô bé nên  bảo là tui đã có 1 vợ  2 con .
Cô bé liền viết thư mắng tui  là " đã có vợ con mà còn đèo bồng , đúng HQ là lính xạo " .
Tui nực cô bé hồ đồ không phối kiểm vì cho đến năm 1970 tui mới lập gia đình , nên viết thư gây lại và nghĩ chơi .

Rồi tui đi khắp đó đây, từ 4 vùng duyên hải , 2 vùng sông ngòi đến các hải đảo xa xôi hay các vùng quê hẻo lánh , có nhiều nơi người ta đề nghị gả con em cho tui , nhưng tui vẫn chưa muốn lập gia đình 

**
Năm 1970 , Cô bé hàng xóm ở Phú Nhuận nay đã 18 tuổi , gia đình Cô đề nghị gả cho tui .



Ba – Má và Chị tui ai cũng phản đối , nhưng tui đồng ý  .


Tui đã từng quen nhiều phụ nữ đẹp , khá giả , học vấn  cao nhưng tui chọn cô bé vì nghĩ " nồi nào úp vung đó " và muốn tránh không để ai xem thường Mẹ tui – một người phụ nữ quê mùa , không biết chữ .


Từ Phú Quốc về Sài Gòn , tui mặc đồ lính cưới vợ , rồi đem bà xã ra PQ hưởng trăng mật .


Đơn vị HQ của tui ở An Thới nằm cuối đảo PQ , không sầm uất như ở thủ phủ Dương Đông , dân cư cũng không nhiều lắm , không có nhiều nông phẩm nhưng thật dồi dào hải sản .

Giá 1kg mực ống tươi rói chỉ khoảng 50 đồng ,chế món mực nhồi hoặc xẻ phơi khô chừng 2 nắng , đem nướng , nhậu với củ kiệu và bia ướp lạnh ngon hết xẩy  .

Chúng tôi cũng thường dạo khu giếng Gia Long  hoặc lên mũi Ông Đội lặn bắt sò biển ,  biên mai , lưỡi búa nướng ở bếp Gia Long ,  ăn kèm  khoai  lang lùi  và nhăm nhi với chút rượu đế cũng khá ngon .


Khoảng 2 tháng sau thì tui được chuyển xuống Năm Căn – Cà Mau nên bà xã phải về Sài Gòn .



Năm Căn thuộc rừng U Minh hạ , là chiến trường ác liệt  , đơn vị HQ trước do Vùng 4 Duyên Hải trách nhiệm , nhưng vì nhu cầu của chiến cuộc nên Vùng 5 Duyên Hải được thành lập để trực tiếp yểm trợ cho SĐ 21 BB , TQLC , BĐQ , ...  .

Năm Căn đi dễ khó về
Khi đi tàu thuỷ khi về trực thăng



Tui là Thuyền Trưởng Duyên Tốc Đỉnh PCF3906 thuộc Hải Đội 5 Duyên Phòng , nhiệm vụ tuần tiểu duyên hải ,  thuỷ trình sông Bồ Đề , hộ tống tàu dòng Viễn dương chở nguyên liệu vào xây phi trường , cất doanh trại , yểm trợ quân bạn , chở Biệt Hải , Hải Kích hoặc chở toán Điện Thám đi đặt Sensor ...  .

Trong 13 tháng ở Năm Căn có lần tui uýnh nhau dữ dội với VC , tàu tui  trúng B40 bị hư hại nhẹ nhưng may mắn chỉ có 1 nhân viên bị thương xoàng .


Rồi năm 1971 , tui được lệnh đi Guam lảnh và phụ trách chiếc Kiểm Báo Hạm Ba Động – HQ460 .
Thêm 6 tháng tàu tui neo ngoài khơi cách cửa Ba Động – Vĩnh Bình 20 cây số để kiểm soát việc xâm nhập của VC về đường biển .


Mải đến giữa năm 1972 ,   phục vụ ở Căn Cứ Hải Quân Mỹ Tho tui mới đem Bà Xã về sống chung  .
Mỹ Tho là thành phố đẹp ,  sầm uất  , giá sinh hoạt rẻ , người Mỹ Tho  vui vẻ , cởi mở , dù chiến tranh ngày càng tăng cường độ nhưng cuộc sống ở MT vẫn tương đối thanh bình .
Tui từng học bậc trung học ở đây nên có rất nhiều kỹ niệm  ,nay  lại  được kề cận vợ – con  và thỉnh thoảng Mẹ tui và gia đình bên Vợ cũng đến thăm . Phải nói  đây là thời gian sung sướng nhất của tui trong HQ .

13 tháng sau , tui đi học Khoá Liên Quân rồi thuyên chuyển ra Bộ Tư Lệnh Hải Quân Vùng 1 Duyên Hải ở Đà Nẳng .
Đà Nẳng thì khí hậu khắc nghiệt hơn ở Miền Nam , giá sinh hoạt lại rất đắt đỏ . Tui có đem vợ – con theo và cũng được hưởng hạnh phúc trong thời gian này , nhưng chiến trường ngày càng ác liệt nên tui cũng thật bận rộn . 
Cho đến 29 .03. 1975 phải di tản về Vũng Tàu và đến 30 . 04 thì gảy súng và đi tù VC .
***
  
Sau nhiều năm  "luyện chưởng" ở Miền Bắc , được thả về Sài Gòn thì xã hội đã vô cùng thay đổi , kể cả gia đình tui . Tui sống bên lề xã hội như phó thường dân hạng bét , không xu dính túi .
May thay nhờ gốc là lính biển , tui lái ghe thuê cho người vượt biển thành công đến được xứ tự do ( Chuyện một thuyền nhân )

Tui bảo lảnh Vợ – Con sang , mong xếp quá khứ để làm lại cuộc đời , nhưng số tui về đường tình đen đủi nên gia đình đổ vở .

Hồi trẻ thương Mẹ một đời khổ sở , trước  khi lập gia đình tui luôn tự nhủ " thương ai thương chỉ một người " . 
Rồi khi đã lập gia đình tui thêm " thương ai thương cả họ hàng người ta " và tui luôn cố gắng thực hiện điều đó , nhưng phần số đã an bày nên từ hơn 3 thập niên nay tui "trụ trì chùa Bà Đanh" và nguyện với lòng  " sẽ thật thương tôi và thương tất cả mọi người " .

Thật ra loáng thoáng cũng có một số bóng hồng vàng , trắng khác và tui cũng chỉ là kẻ phàm phu tục tử có đủ thất tình , lục dục như mọi người , nhưng tự chế và sống khắc kỷ vì  nhìn gương của Mẹ tui mà " tui không muốn làm khổ bất cứ ai " .

Đời tui có khoảng 3 năm sống hạnh phúc với phụ  nữ cũng đã đủ , nay tuổi đời trên thất tuần , nên chỉ cố gắng sống thanh thản thuận theo ý Trời .


  
Paris , tháng 02 .2018
HQ.tkd






















































































vendredi 12 janvier 2018

Trò chơi tuổi trẻ





Trò chơi tuổi trẻ 

Do lề lối sinh hoạt và môi trường thuận lợi nên trò chơi ở miền quê thường đa dạng hơn ở thành phố

Trò chơi cá nhân như : đá dế , đá cá lia thia , cho kiến đánh nhau , thả diều , đá cầu , đánh bông vụ , đánh đáo , bắn giàn thun , bắn bi , bơi lội  , câu cá , đọc sách ...  .

đá cá lia thia

Trò chơi tập thể như : chơi nhà chòi , chạy đua , bơi  đua , đá banh , đánh bóng bàn , cút bắt , trốn kiếm , đánh trõng ,  đánh bài , chia phe đánh nhau ,  ... .


Ba tui rời gia đình  lên Sài Gòn lập tổ ấm khác khi tui còn bé tẻo teo .

Mẹ tui quê mùa , không biết chữ , nhưng cần cù , tần tảo làm bánh bán nuôi bà Mẹ Chồng già , lú lẩn và hai chị - em tui .

 Khi tui lên 8 thì  Nội tui mất .

Gia đình nghèo nên hết bậc Tiểu học Chị tui phải nghĩ học , lên Sài Gòn giúp việc cho Cô tui .

Còn tui , từ khi  lên chức  phụ tá chánh  cho Mẹ thì bắt đầu mệt phờ râu  .

Mẹ tui , năm 365 ngày  chỉ  có vỏn vẹn  từ mồng 1 đến mồng 5 tết  là nghĩ ngơi , cúng Ông Bà , còn lại quanh năm  thì đầu tắt mặt tối , quần quật từ 4 – 5 giờ sáng đến 7 – 8 giờ tối  làm bánh bán .   
Mẹ tui làm bánh rất nổi tiếng , từ  bánh ít , bánh qui , bánh tét , bánh ú , bánh dừa , bánh cúng , bánh bò  ,bánh chuối hấp , bánh bột bán , các loại xôi ...  .

Hồi trước không có lò gaz , lò điện , không có sẳn nguyên liệu như ngày nay nên làm bánh cực lắm , vì lấy công làm lời nên các khâu đều phải tự làm lấy . Tỉ như muốn có bột gạo hoặc bột nếp thì phải ngâm gạo hay nếp , đải sạch , xay nhiều lần cho nhuyển , lọc , bồng bột cho ráo nước , xắt miếng mỏng và đem phơi khô . Tui rầu nhứt là xay bột vì mất rất nhiều thời giờ .

Ngoài giờ học tui phải  phụ Mẹ . Tuy đôi tay còn thật bé bỏng nhưng hầu hết các khâu như cắt , lau lá , nạo dừa , xào nhưn , xay bột ... tui đều góp tay , do đó  thời giờ rảnh rổi của tui thật quý  và tui luôn tận dụng nên tất cả trò chơi kể trên đều có tui tham gia  .

Tuổi trẻ háo thắng , nhiều tự ái , chơi gì cũng không muốn thua kém người khác , nhưng mục đá dế , đá cá lia thia thì vì không tiền để mua những con cá hay , dế chiến nên môn này tui không khá .
Còn  đánh đáo , đánh trõng , bắn bi , búng thun , búng hình , đánh bóng bàn ... thì tui trội hơn .

tắm sông

Tui biết bơi rất sớm  vì cạnh nhà có ao , vũng  , rạch  và gần sông   . Lúc đầu thì ôm cây chuối , bộp dừa nước , nằm trên thanh ngang  của 2 trái dừa điếc cho đến khi đã thạo .
Việc bơi lội của tui lúc đầu phải lén lút , vì Mẹ tui sợ tui chết đuối không còn ai  để nối dỏi tông đường nên cấm và mỗi khi tui bị bắt gặp đều  bị đòn quíu đít . 
Cho đến một hôm Mẹ tui đải đậu dưới  sông , lơ đểnh thế nào mà thúng đậu trôi đi , Mẹ tui không biết bơi , hôm đó chắc là sẽ mất của lại không có đậu để làm bánh . May lúc đó tui ở cạnh bèn phóng mình xuống sông lội vớt thúng đậu  . Mẹ tui rất mừng  và thấy tui biết bơi nên từ đó không cấm tui tắm sông nữa .

Quê tui có 1 nhánh của sông Tiền vắt ngang , thuỷ triều thường lên xuống ngày 2 lần , những khi rảnh rổi nhất là ngày nghĩ học , với lũ Bạn cùng trang lứa  chúng tôi rủ nhau tắm sông , hái bần , bơi đua ,những khi nước ròng  thì  móc bùn ném nhau  ... . Tui mê chơi  có khi môi đã thâm tím , đã nổi da gà , nhưng vẫn chưa ngưng nếu không bị réo gọi hoặc thấy bóng cây roi . Mẹ tui hổng biết đọc sách , tuổi đôi mươi đã về nhà chồng làm dâu như tôi đòi , đâu có  ai dạy dỗ , nhưng hổng biết  nghe ai mà Mẹ tui thường rầy tui là "  tắm từ lúc chuối trồng đến chuối trổ " ! (ý nói là tắm lâu ) .


đá banh

Trò chơi đá banh thì chỉ người lớn có tiền để mua banh da và thường tranh tài giữa các xã , quận với nhau sau mùa gặt được rảnh rổi , chúng tôi thường theo ủng hộ gà nhà và nhất là để được uống ké đá chanh . 
Lũ nhóc chúng tôi thì chiến nhất là có được trái banh cao su , nhưng sau vài trận hoặc nhập nhau thì banh bể . Do đó , mỗi trận đá banh thường chúng tôi hái một số bưởi làm banh , hoặc khi không phải mùa bưởi thì thường dùng lá chuối khô quấn thành banh  . 
Bạn bè đá banh với nhau tuy cũng có chơi xấu , nhưng đá với bọn  chăn trâu thì lần nào cũng sứt tay gảy gọng   vì tụi chăn trâu suốt ngày dạn nắng nên xương rất cứng cáp , chúng không lừa banh giỏi như chúng tôi nhưng thường  đá chưn  chơi xấu  , đau nháng lửa  . Nhiều khi tức quá , chúng tôi dùng giàn thun bắn trâu chúng chạy tán loạn , sợ bị đòn chúng phải chịu thua để đuổi bắt  trâu .


chơi nhà chòi

Chơi nhà chòi thì thường hợp tác bởi 2 phái . Bọn con trai thì trách nhiệm làm nhà chòi   bằng cọng tàu dừa , nứa , lá dừa , lá chuối  . Con gái thì lo kiếm rau  cải trời , cải đất , rau húng ... xúc tép , đổ bánh khọt . Tráng miệng thì chuối , mận , xoài ăn mắm đường hoặc cốc ăn mắm ruốc ... .

Chơi bóng bàn thì chúng tôi cưa ván làm vợt , không có lưới thì dùng thanh tre gác lên 2 cục gạch , đặt trên bộ ngựa  (  divan ) , khi thì đánh đơn có lúc đánh cặp  .  Sở dỉ tui đánh bóng bàn khá vì khi đấu nhau chúng tôi thường cá độ , ai thua phải uống 1 ly cối nước . Tui hổng thích bị uống nước nên thường tự dợt  và cố gắng trau  giồi khi chơi . 
Sau này khi học ở Mỹ Tho , nhà trọ gần quán bóng bàn  , tui đã nướng hết tiền 1 năm học bổng để đánh bi da và bóng bàn  . Bị Mẹ trách , từ đó đến nay đã 60 năm tui không đụng đến  bi da và bóng bàn .

Việc bắn giàn thun  thì chắc do nghiệp chướng , quê tui nhiều cây trái nên có rất nhiều loại chim như chim sâu , chim khoen , chim sắt (  chim ri  ), trao trảo , cu , cưởng , sáo , thằng chài , trảo trẹt , dòng dọc , tu hú ...   .Tuổi nhỏ sức yếu không dùng được loại thun đàn hồi mạnh như ruột đỏ của xe Peugeot , tui dùng loại thun ruột xe đạp , cắt dây nịt da của Ba tui làm quai và chặt nhánh cây hình chữ Y làm nạng , vậy mà lần đầu tiên tui hạ được con chim sắt đang làm tổ trên cây cam nhà thằng Bạn . Hôm sau tui lại  bắn được 1 con cò ngà . Những khích lệ này sau đó  đã khiến tui trở thành  cao thủ  về bắn giàn thun .Trừ ó , diều , quạ , rẻ quạt  , tất cả các loại chim khác , chuột , dơi , rắn , cá  ... tui đều hạ được . (  (Thú vui miền quê)

Việc câu kéo tuy cũng là thú vui , nhưng phần  do nhu cầu để kiếm thêm chút  tiền  nên tui trở thành  đại sát thủ . Tui  để ý , tìm hiểu đặc tính của nhiều loại cá , từ cá đồng , cá sông và cả cá biển sau này nên từ  thủa nhỏ đã là tay câu có hạng trong xóm .   (Thú vui câu cá)

Ngoài ra , quan sát  những người trồng dưa hấu , thấy họ dùng  nước pha với nhựa rể " dây thuốc cá " ( loại dây leo ,  rể khô giả nát pha với nước cho chất đục như sửa  ) tưới dây dưa chống rầy   , nước chảy xuống mương thì tất cả cá đều chết nổi lên mặt nước  , nhưng ăn được và không độc  ( dân vùng biển Polynésie – Thái Bình Dương  cũng dùng nhựa loại rể này để bắt cá biển dưới những gộp đá hay rặng san hô )  . Nhà nông chỉ chủ trương chống rầy hại dưa , còn tui chíp trong bụng , nên dành dụm ít tiền rồi mua rể thuốc cá để bắt cá lóc ,  trê , rô , sặc , cá rằm ... ở những ao hoang  bán kiếm chút tiền . Mỗi ao như vậy hàng nghìn , hàng vạn cá lớn nhỏ đều chết , do đó bàn tay tui đã sát hàng trăm nghìn, hàng triệu tôm cá  . May mà hồi dự trận Hoàng Sa uýnh nhau với Trung Cộng ngày 19.01.1974 " đạn né tui" , nếu không ,  bị  thuỷ táng chắc lũ cá nhất là cá mập đã xúm nhau  tùng xẻo  tui để thanh toán món nợ tui đã vay .

 Tuổi trẻ vô thức nhưng  nghiệp sát  lớn nên tui tuy ngây thơ mà  vô số tội . Ngày nay nhờ nhiều lần gác chân lên trán suy gẩm , hơn 3 thập niên nay tui đã buông dao đồ tễ , dù vậy khi  lìa đời chắc là tui phải ở địa ngục số 11 để trả quả  .

Tui cũng  có cái thú khác là rất mê đọc sách , mượn , đổi chác ... bất cứ sách nào tui thấy cũng đều tìm đọc . Mẹ tui không biết chữ , nhưng thấy tui cầm cuốn nào dày thì nghĩ là truyện và uýnh đòn . Nhiều khi tui phải lén đọc truyện kiếm hiệp trong kẹt bồ lúa dưới ánh sáng lờ mờ của khe cửa sổ . Có khi  phải đọc trên cây  . Hơi phiền là cây mận , cây xoài thường có nhiều kiến vàng  . Để tránh bị kiến cắn  , tui thường phải vắt vẻo trên 1 nhánh xoài lão nằm ngang . 
Ông Hồ Nguyên Trừng và Ông Đào Duy Từ thì xây chiến luỷ để chống giặc , tui thì dùng tro làm luỹ để ngăn kiến . Con kiến nào hiếu chiến muốn trị  tội tui xâm nhập lảnh địa của chúng thì khi vượt qua cái luỹ tro đều bị rơi xuống đất và tui nằm hoặc ngồi trên nhánh cây giữa 2 cái đê tro thì vẫn an toàn .

Sách gì của Ba tui để lại hoặc của Chị tui mua như đắc nhân tâm , tôi là mẹ , ngọn cỏ gió đùa ... tui đều đọc ráo trụi . Thích nhất là bộ Việt Sử Toàn Thư do Chị tui lảnh thưởng , tui thuộc như cháo  , do đó hồi ở bậc Trung Học , mỗi khi thi về môn Sử – Địa tui luôn đứng nhứt . Ngoài ra tui cũng rất mê truyện kiếm hiệp , chưởng ... nên Tam Quốc Chí , Thuỷ Hử , Tiết Nhơn Quý chinh đông , Tiết Đinh San  chinh tây , Bắc Du Chơn Võ , Nam Du Huê Quang , Phong Thần  , Tây Du Ký , Hán Sở tranh hùng ... vô số  truyện Tàu , truyện Việt đều được xếp vào tàng kinh các trong đầu tui .

Chắc tui có máu kỳ thị nên sách tiếng Việt thì tui nhớ vanh vách , còn sau này học tiếng Tây , tiếng Ăng Lê thì thì chỉ nhớ qua loa dơ măng , do đó năm 1971 đi Mỹ công tác tui phải xài động từ tu quơ mệt nghĩ .

Tui tuổi con khỉ nên tánh  liếng khỉ lại được thiên phú cho cái  " tâm viên "  nên trò chơi , nghịch ngợm gì cũng có tui .

Có lần chơi đánh bông vụ , tụi Bạn thì có cha , anh khéo tay đẻo giùm  dỉ nhiên là đẹp hơn cái bông vụ xì cút của tui và tui tự ái . Thấy cái bàn 4  chân , cuối cái chân được thợ tiện hình cái bông vụ rất đẹp , thế là tui xách cưa xẻo 1 cái rồi ma giáo lấy cục gạch kê thay để cái bàn khỏi gập ghình  . Vài hôm sau Mẹ tui thấy được  thế là tui quíu đít .
chơi đánh bông vụ

Lần khác , có 1  gia tộc lập đàn cúng  chúa quỷ thần trùng  vì theo thầy pháp thì  3 người cùng họ của gia tộc này chết trong  năm do bị chúa quỷ  bắt . Đàn cúng mỗi đêm quy tụ hàng chục thầy pháp  và kéo dài cả tháng , thiên hạ đi xem rần rần, nhưng tui thì bị cấm vì Mẹ tui sợ ma quỷ thích tui rồi bắt về làm tà lọt   . Tượng chúa quỷ thần trùng , cao hơn 2 mét  , chỉ 1 giò , tay cầm cái thòng lọng , được  làm bằng sườn tre , dán giấy bồi và sơn phết , nội cái đầu đã to như cái thúng . 
Cúng xong thì gia chủ đốt chúa quỷ nhưng giữ lại cái đầu đem thờ trong miễu ông Thiên .

Tui hổng được xem , tiếc hùi hụi  . Khi được "xả trại" tui bèn đến miễu xách đầu chúa quỷ , lấy nấm sáng  - loại nấm có chất lân sáng trong đêm – gắn thêm vào mắt mũi rồi ban đêm đem treo ở 1 cây cầu khỉ . Hồi đó ở thôn quê người ta thường chỉ dùng tre , cau ... làm cầu bắt ngang cái rạch và các Bà  4 – 5 giờ sáng thường đội , gánh rau quả ... ra chợ bán . Khi vượt cầu mà thấy cái đầu quỷ có Bà sợ quá lọt xuống rạch và méc chủ nhà . Ông chủ đất biết ngay tui là thủ phạm đã  phạt tui trong 1 tháng hổng được bén mảng đến nhà Ông .

Do thiếu tình cảm nên từ nhỏ tui hay suy nghĩ  và đã bày  ra không ít trò chơi mà Bạn Bè đồng trang lứa ít ai  nghĩ đến .

Một trò chơi tui nghĩ ra là khi mới 7 – 8 tuổi  tui đã tự xưng  Bác Sĩ Sản Khoa . Hồi đó quận tui tuy dân cư đông đúc , sầm uất , có vài tiệm thuốc tây và 1 cái nhà thương , nhưng  chỉ có  Y Tá thôi . Khi khẩn cấp bệnh nhân phải được chở xuống bệnh viện ở Mỹ Tho .

Không có sách vở hay ai chỉ bảo nhưng hổng biết tại sao tui tự tiếm chức BS Sản Khoa và phòng mạch của tui cũng có được 7 – 8 thân chủ là những cô nhóc hàng xóm .Tui xúi  mấy cổ lấy lá chuối khô độn trong áo để bụng phình lên như có bầu và đến để tui khám thai . Có điều là tui  chỉ sờ bụng thôi chớ hổng có rờ rẩm gì khác  nên các cô cũng rất tin tưởng thường hái lá trứng cá , lá ổi , lá mận ... làm tiền trả công tui rất hậu hỉ  .

Rồi dòng đời trôi , trong số 7 – 8 cô bé thân chủ hổng có cô nào sau này chịu làm phu nhân của một cựu Bác Sĩ tài hoa , giàu y đức như tui .

Khám thai cho mấy cô nhóc hoài cũng chán tui nghĩ ra trò chơi khác  là  chế " nước hoa ái tình " .

Gần nhà tui có anh chàng lớn hơn tui vài tuổi đang đi học về bùa  . Anh ta nổ là được thầy dạy cho cách làm bùa nước hoa ái tình . Tui có biết ái tình là  khỉ  khô gì đâu nhưng cũng vểnh tai nghe .
Anh ta kể rằng , con gái còn trinh khi chết thì không thành ma , quỷ mà thành yêu , tinh  . Trong đêm khi cây chuối trồng gần cái mả trổ hoa thì con tinh sẽ hiện lên xanh lè , đứng trên tàu lá chuối . Còn chuối khi trổ hoa thì giống như người phụ nữ khi sinh đẻ sẽ có nước trào ra - nước ối - . Hứng được nước đó đem  rảy vào phụ nữ  họ sẽ mê và theo mình .

Năm đó tui 12 -13 tuổi học lớp Tiếp Liên  (dù năm nào tui cũng lảnh thưởng nhưng học lớp nhứt thi vô đệ thất trường NĐC thì rớt tuốt , tui phải học lại lớp TL) . Trường tiểu học ở quận tui thì trai , gái học riêng nhưng lớp TL thì hổn hợp . 
Lúc đó tui  chưa biết yêu  vì Ông – Bà mình bảo  nữ thập tam, nam thập lục , nhưng tự dưng  bỗng khoái một cô bé cùng lớp . Hổng nhớ là cổ đã có vú mớm hay trổ mả gì chưa , nhưng trông  cũng xinh xinh .

Nhớ lại câu chuyện về nước hoa ái tình và nhằm lúc  có cây chuối trồng gần cái mả sắp trổ hoa , tui đã xâm mình rình 2 đêm để hứng nước hoa . Tuy cũng hơi sợ ma , nhưng cố  chịu đấm ăn xôi nên sang đêm thứ 2 thì tui cũng có được tí nước hoa ái tình đem về chứa trong cái  chai nhỏ thường dùng đựng mực . 
Rồi một hôm , sau buổi học tui tò tò theo sau cô bé và lợi dụng lúc đi gần tui búng vài giọt nước  hoa ái tình vào lưng cô bé . 
Kết quả là cô bé tỉnh bơ và tui biết ngay là  bùa yêu dõm .

Xin cho tui thanh minh thanh nga chút xíu là tui hổng phải con nít quỷ , hỉ mũi chưa sạch mà bày đặt yêu với thương  . Tui chỉ thích khơi khơi thôi còn lỗi thì vì tui nhẹ dạ bị phĩnh  và do cuốn  Tam Thế Diễn Cầm . Sách bảo " tui có số đào hoa " nhưng khi in sách thì lẻ ra phải viết cho đúng là  đào hoa ny lông  . 
Tui tin sách , thử kiểm chứng nhưng thấy không khá nên sau trục trặc đó suốt 6 năm sau tui  hổng  dám yêu nữa , mải sau tuổi thập lục đến 3 năm , tui mới léng phéng lại và lần này cũng không khá  , Lốc Cốc Tử lại hại tui , ổng phán " Dần –Thân  , Tỵ – Hợi  tứ hình xung " khiến tui lại phòng không  gối chiếc  đến năm 26 tuổi mới bị  rợ cột chân cho đến khi Miền Nam bị đổi đời .

Rồi có ông thi sởi nào đó nhả ra 2 câu " người đi một nửa hồn ta chết  - một nửa hồn kia đứng chửi thề " .Tui  hổng biết xài tiếng Đan Mạch nên an phận  từ hơn 3 thập niên nay trụ trì chùa Bà Đanh cho phẻ . Nói vậy chớ dường như tui hơi tửng tửng nên nảy giờ bị lạc đề , thôi giờ trở lại những trò khỉ của tui . Lần này tui bày trận , hổng phải để kiến , gà , cá đánh nhau mà là tụi tui uýnh nhau .

Hồi thế kỷ thứ  10 ,  Ông Đinh Bộ Lĩnh ( 924-979 ) nhờ bày  trò  cờ lau tập trận , sau  đó dẹp loạn 12 Sứ Quân  và được  làm vua  . 
Còn tui sống giữa thế kỷ 20 nên không dùng bông lau mà uýnh nhau bằng vũ khí hiện đại hơn .

Tui cưa ván làm gươm , chế súng lục  giống súng bắn pháo , chế súng tiểu liên bằng thân cây lùn  , cắt thiếc , nĩ  của cái béret  , giấy kim tuyến ...  làm cầu vai cấp bậc . 
Có ai chỉ biểu gì đâu nhưng trong quận , thấy quan một là 1 vạch nên lon của tui là quan sáu với 6 vạch , thằng bạn thân nhất thì tui cho nó đeo quan năm  và cứ thế mà tụt dần xuống  . 
Buồn cười là sau này tui mới biết Tướng thì lớn hơn Đại Tá  và theo galon của Tây thì Quan năm , quan sáu gì cũng chỉ có 5 vạch nhưng  colonel thì 5 vạch trắng còn quan năm thì 5 vạch vàng – trắng lẩn lộn  . Tuy vậy mỗi lần Tây đi ruồng bố tui phải giấu thật kỹ  , may mà họ  biết nhà tui chỉ có Mẹ tui và tui hổng có ai theo Việt Minh nên chẳng bao giờ lục soát , bằng không thấy mấy cái lon tự chế của tui chắc chúng sẽ cười bể bụng mà chết .

Hổng có ai dạy tui , nhưng thay vì cút bắt , trốn kiếm dưới trăng tui thường tổ chức 2 phe dàn trận đánh nhau , cũng có người chỉ huy , mật khẩu nhận dạng , cứu thương ...   .
Có những người lớn hơn tui nhiều tuổi nhưng thấy ngồ ngộ và vui vui nên tham gia cũng đông .

Tiếc thay một thiên tài quân sự nhí như vậy mà hổng được làm vua như Ông Đinh Bộ Lĩnh  và khi đi lính sau này hết cở chỉ làm tới chức xuồng trưởng  .

Tui còn vô số trò chơi khác như cho kiến vàng , kiến hôi , kiến lửa , kiến nẻ  ... đánh nhau , cho chim ngày và chim đêm   (cú , ục , heo ) uýnh nhau , bôi mặt gà để chúng đánh nhau , tổ chức săn chim , dơi , chồn , chuột , săn mật ong , đốt tổ ong vò vẽ , hớt cá lia thia  ..........    .

Những chất liệu này người có khiếu viết văn có thể  sáng tác thành  quyển sách hấp dẩn , nhưng tui viết lách dở lại sợ làm cho các Bạn nhàm chán nên  xin được phép ngưng nơi đây .

Paris , đầu năm 2018-
HQ.tkd